Friday, 12 March 2021

Cơn mưa đầu mùa


"Có cơn mưa đầu mùa
Xa thật xa chốn ấy..."

Ừ thì, mưa đến rồi đi cũng như vạn vật của tạo hóa, thu gõ cửa bằng cái se lạnh của cơn gió đầu mùa cùng những hạt mưa bất chợt
Cảnh vật cứ như vậy mà nhạt nhòa, nhạt nhòa theo từng tiếng mưa rơi.

Thu về rồi, sao em còn chưa tới ?

Lại những mùa thu


Một mùa thu nữa lại về rồi em ạ !

Những cặp đôi lại nắm tay nhau đi..

Thursday, 11 March 2021

Chuyến xe ngày ấy


Truyện ngắn sinh viên


    6h chiều, chỉ còn 2 chuyến cuối đi Hải Phòng. Không có cảnh bến xe tấp nập như ngày cuối tuần, bác tài ngần ngừ chưa muốn chạy, đợi những hành khách sau cùng vào bến. Tôi cũng chả vội, đứng thả hồn vào làn khói thuốc rồi nhìn theo bầu trời mây lững lờ.
  - Đi thôi, chắc chẳng còn ai. Bác tài sốt ruột đành gọi tôi.
  Đúng lúc ấy có một cô gái tất tả chạy ra xe, cô nàng đeo chiếc ba lô to, còn ôm theo cái bọc có vẻ nặng ghê gớm. Tôi cũng rảnh tay ra kéo giúp lên.
  - Em cứ ngồi vào chỗ đi, anh mang nó vào cho.
  - Em cảm ơn ạ, anh cũng đi Hp à?
  - Uh, anh về nhà có việc. Em buôn cái gì vậy?
 Cô gái phá lên cười, ngẩng mặt lên nhìn tôi. Đến lúc này tôi mới nhận ra một vẻ đẹp trong veo nhẹ nhàng, em trẻ hơn tôi nghĩ, nhan sắc của nàng không quá rực rỡ, nhưng đôi mắt sâu thẳm thế kia cũng đủ dìm con tim vào cõi nhớ.
 - Nhìn em giống con buôn lắm à, em mang hộ người quen thôi. Còn em đang học trường ĐH ngoại ngữ, năm thứ nhất.
 - Em học nhầm trường rồi.
 - Sao anh?
 - Anh tưởng em phải học Sân khấu điện ảnh, em trông xinh như hoa đán thế này. Học ngoại ngữ thật tiếc cho bố mẹ em.d:)
 - Thôi đi ông, định đưa tôi đến nơi nào thế, không xuống được bây giờ. Cô gái tủm tỉm cười khiến cho thằng con trai như tôi thoáng ngây dại.
 - Anh đang làm gì vậy? May mà nàng lên tiếng kéo tôi về đời thực.
 - Anh cũng đi học thôi, Trường kinh tế năm thứ 3.
 - Vậy mà nhìn anh như 1 vợ hai con. Cô nàng lại cười khúc khích.
 - Em đừng cười nữa, không anh cảm nắng bây giờ. Trông anh già thế thôi, nhưng chưa có mảnh tình nào chịu vắt qua vai đây.
 - Ông nào chả nói vậy, nên các chị các em mới bị đánh ghen tung lên mạng.
 - Anh nói thật đấy chứ, em mà chưa có bạn trai anh cưa liền.
 - Em chưa mà, anh mở hình facebook em xem có ôm cô nào không. Không có em làm bồ anh luôn.
   Tôi chả tin cô nàng, với vẻ đẹp ấy làm tôi chết lặng, không có người yêu mới là lạ, bọn con trai mù hết sao. Nhưng thôi kệ, đừng kéo tôi khỏi giấc mơ này. Fb thì không có mạng, tôi đành xin số điện thoại.
  Trời chiều trôi qua nhanh chóng, nhường chỗ cho màn đêm mờ ảo những ánh đèn, tôi chỉ sợ thời gian đi nhanh, không còn được ngồi chung trên chuyến xe này nữa.
  Quãng đường Hà Nội - HP quá ngắn để tôi mơ mộng, tiếng còi xe vào bến làm tim tôi đập nhanh hơn.
  -Tạm biệt anh. Nàng nắm nhẹ tay tôi rồi bước lên taxi.
  Cảm giác trong tôi rất lạ. Bàn tay rụt qua nhanh chóng khiến tôi không kịp nắm giữ gì cả, cô ấy đã chủ động làm điều tôi muốn nhưng không dám làm. Lúc đó đâu có thời gian suy nghĩ, tôi chỉ vẫy theo và nhìn chiếc xe đi khuất hẳn.
   4 năm trôi qua tôi vẫn còn lưu số điện thoại của em - 090xxx, không biết tôi lưu nhầm hay cô ấy cố tình đọc như vậy, tới 11 số. Hãy coi như tôi từng có một mối tình, ít nhất là đơn phương.
 

Wednesday, 10 March 2021

Ghế đá

Kiếm hiệp và những vấn đề liên quan

                       
      Trời sang thu, lất phất những cơn mưa nặng hạt như còn níu kéo mùa hạ. Tôi sải bước trên thảm cỏ đã ngả vàng hướng về phía cây lộc vừng gần hồ nước, nơi có đặt một chiếc ghế đá.
      Chiếc ghế này đã ở trong công viên tự bao giờ, trước khi cả hai chúng tôi còn ngồi đó. Nhưng với tôi nó là cả một trời kỷ niệm. Em và tôi biết nhau rất đỗi tình cờ, hôm đó tôi cùng thằng bạn thân chạm trán với 3 tên xăm trổ ở gần đó, sau một hồi tranh cãi mâu thuẫn được đẩy lên và cả bọn thanh niên trẩu tre nói chuyện với nhau bằng tay chân. Chỉ được một lúc, đối phương bất ngờ có thêm người và 2 thằng tôi bắt đầu chạy toán loạn. Tôi không may mắn như thằng bạn, trong lúc hoảng loạn đã bị trật ngã và ăn đòn hội đồng, đúng lúc đấy thì em xuất hiện.
       Một cô gái mặc đồng phục trường công khá đẹp hô hoán, rồi lập tức gọi bảo vệ cứu tôi thoát khỏi trận đòn nhừ tử. Em kéo tôi ngồi lên chiếc ghế, hỏi han kỹ càng rồi lau vết máu cho tôi. Thật lạ lúc ấy tôi chẳng hề biết đau, chỉ nhìn chăm chăm vào khuôn mặt dễ thương và trắc ẩn, chưa bao giờ tôi gần con gái như vậy.
- Nhìn gì ghê vậy, tớ xinh lắm à? Nàng bỗng hỏi.
Tôi ngượng ngùng lắp bắp:
- Không phải xinh, nhưng mà... nhưng mà...
- Nhưng mà sao, xấu phải không?
- Ý tớ không phải thế, chỉ là... tại vì...
 Chuyện của chúng tôi bắt đầu như vậy và những ngày tươi đẹp đến ngay sau đó. Tôi như trong cơn mơ với những lần hò hẹn, những cái nắm tay ngại ngùng nhưng đầy tình ý, và những lần ở bên nhau ngắm mây chiều quên cả thời gian.
    Rồi cuộc tình ra đi còn nhanh hơn lúc đến. Đầu năm lớp 12 em vào Sài Gòn cùng cả nhà định cư trong ấy. Lần hẹn cuối cùng 2 đứa không gặp nhau, chỉ có mình tôi và bức thư cài sau ghế đá.

Saturday, 6 March 2021

Bí mật tình yêu


Tôi biết tỏng nó, thằng bạn của tôi, Thắng, mười chín tuổi, da trắng, kính cận, cao ráo, thích vẽ vời, và ca hát. Nó học cũng khá. Có học kỳ hạng ba, có khi hạng năm, nhưng thỉnh thoảng cũng hạng mười lăm. Chỉ cần một cái búng tay gãy cây guitar của nó thôi thôi thì không biết bao nhiêu cô nàng hớn hở ngồi nghe. Tính từ lúc học phổ thông cho đến khi trở thành một sinh viên đại học Kiến trúc năm hai, nó đã có khoảng mười mấy cô bạn gái rồi. Nhưng khác ở chỗ là lúc đó nó công khai tất cả, nhưng bây giờ lại phải bí mật như vậy.
Tôi và Thắng là bạn từ nhỏ nên tôi rất hiểu nó. Nó thầm yêu một cô giáo trong trường nhưng không dám thổ lộ. Nó tìm những cô bạn gái để nguôi ngoai nỗi cô đơn đang đeo đuổi nó thôi. Tôi cố moi hết ruột gan nó ra chỉ mong nó nhẹ lòng đi, nhưng nó cứng đầu quá.
Thắng thầm yêu cô Thi, giác viên dạy môn lịch sử kiến trúc. Cô giáo ba mươi hai tuổi này có một ánh nhìn trầm buồn, nhưng khi cô hướng tia nhìn đến ai thì người đó lại có cảm giác một nội lực bên trong làm cho họ phải nhún mình. Mái tóc ngang vai lúc nào cũng ở đúng vị trí, không lòa xòa như mấy nàng sinh viên nhí nhảnh. Cô Thi cao chừng một mét sáu mươi, và hay mang giày cao ba phân. Mỗi khi cô bước đi, đôi giày chỉ vang lên vài nhịp gõ khe khẽ. Ngực ưỡn, lưng thẳng, đôi môi ít cười. Ngón tay áp út trái chưa đeo nhẫn. Thế nhưng cô Thi có cái duyên lạ. Dù rằng cô không nói nhiều ngoài bài vở trên lớp, nhưng từng cử chỉ làm cho sinh viên bị cuốn hút. Mỗi khi cô đưa tay cầm bút viết bảng, những ngón tay thon thả giở từng trang giáo án, hay khi cô phân tích lối xây dựng của người La Mã vào thế kỷ mười chín luôn làm cho sinh viên mê mệt lắng nghe. Cô Thi cũng y như một công trình kiến trúc vậy, càng cổ bao nhiêu, càng đẹp bấy nhiêu.
"Mày có thể nói ra cảm xúc của mày mà." Tôi tiếp lời.
"Không được!"
"Sao vậy?"

Wednesday, 3 March 2021

Truyện ngắn hay

                                       



                                                                   NGÀY MƯA ẤY



  Những năm tháng cấp ba ấy, tôi chưa từng có một cơ hội tốt đủ để tôi nói một câu rằng, tôi thích cậu ấy. Chẳng hiểu sao, tôi cũng tự cảm thấy việc có thổ lộ hay không cũng không quan trọng.
                                                                                 ---
Tôi đi dạy thêm về đã hơn 9h tối, người mỏi mệt do ngấm chút mưa của cơn mưa mùa hạ lúc chiều, thoắt đến thoắt đi không báo trước. Trời Sài Gòn cũng lạ, loáng cái trời quang mây tạnh, loáng cái mưa đã trút nặng hạt. Điều đó dường như cũng là một điểm thú vị của Sài Gòn, khi mà nếu may mắn, vào một ngày hừng nắng bạn có thể đứng bên đây cột đèn giao thông nón áo chống nắng chỉnh tề ngó phía bên kia, người ta đang hối hả mặc áo mưa hoặc vội vàng tấp vào một hàng quán nào đó. Khí hậu Sài Gòn như tính nết một cô gái cổ quái, chẳng thể đoán biết trước được. Chỉ là khi nhìn thấy mưa, tâm trạng tôi trở nên rất tả tơi.

Monday, 1 March 2021

Yến Nam Thiên mạnh đến cỡ nào?

Yến Nam Thiên


  Nhắc đến Yến Nam Thiên, người xưng bá một thời với  Di hoa cung Yêu Nguyệt cung chủ, người ta nghĩ ngay đến tuyệt học của ông Giá Y thần công. Nhưng loại thần công này là gì mà khi luyện đến tầng thứ 9: Cửu trùng thiên, ông có thể tự tin thắng  được Yêu Nguyệt cung chủ.
 Vậy nếu luyện đến tầng thứ 10: Như Ý Chi Cảnh thì những siêu nhân đương thời như Ma kiếm Yến Thập Tam, Thần kiếm Tạ Hiểu Phong, Ngọc La Sát hay Ma đao Đinh Bằng liệu có còn là đối thủ của ông???
Trên tất cả các bảng xếp hạng, võ công của Yến Nam Thiên luôn thuộc Top đầu, bất chấp sự có mặt của những cao thủ lừng danh như Thạch Quan Âm, Thần Thủy Cung Chủ, Nguyễn Tùy Vân, Sở Lưu Hương, Phó Hồng Tuyết, Trầm Lãng..

Sunday, 28 February 2021

Lý Thám Hoa - Một đời đi tìm sự giải thoát

Lý Thám Hoa  Một đời đi tìm sự giải thoát

 Cao thủ số một trong tiểu thuyết của Cổ Long được xem như là hội tụ đủ những gì tinh túy nhất của một hiệp khách, phong lưu lãng tử, nghĩa khí đa tình, võ nghệ tuyệt luân, và trên hết là tinh thần hiệp nghĩa đến mức hy sinh cả bản thân mình. Cũng chính vì vậy mà cuộc đời nhân vật này chìm trong bi thương và thống khổ. Những năm tháng ở quan ngoại không đủ để xóa nhòa những ký ức đớn đau, Lý Tầm Hoan lại trở về để thêm lần nữa nhận lấy bi kịch do chính mình tạo ra.
 Tình yêu với Lâm Thi Âm thể hiện cùng con búp bê gỗ mang theo mình. Những trận ho thống khổ cũng không dai dẳng bằng nỗi đau quá khứ.
Trên giang hồ Lý Thám Hoa "Lệ bất hư phát". Trên đường tình, lệ nhỏ vào tim
Lý Thám Hoa
Tôn Tiểu Bạch- Người tình cuối cùng của Lý Tầm Hoan

Tuân Úc, thân bên Tào, hồn bên Hán

Tuân Úc thân bên  Tào, hồn bên Hán


     Tuân Văn Nhược, Thượng thư lệnh, được Tào Tháo gọi là Ngộ chi Tử Phòng.
Tuân Úc con nhà  dòng dõi làm quan. Thời gian đầu đi theo Viên Thiệu, nhưng thấy Thiệu không làm được việc lớn nên bỏ Thiệu theo Tháo. Ông có công lớn trong việc giúp Tào Tháo bình định Trung Nguyên, đặc biệt là trong những cuộc chiến chống lại các thế lực quân sự mạnh như Viên Thiệu, Lã Bố. Tào Tháo trong những việc gì không quyết được đều viết thư hỏi Tuân Úc, không kể Quánh Gia chết sớm, Tuân Úc được Tháo coi là mưu sĩ số một bên cạnh những Giả Hủ, Trình Dục, Tuân Du...
     Vậy nhưng Tuân Văn Nhược cả đời sáng suốt lại mắc phải sai lầm lớn, ông và Tào Tháo lại không cùng hệ tư tưởng với nhau. Tuân Úc vốn trung thành tuyệt đối với nhà Hán, điều đó dẫn đến cái chết bi thảm của một mưu sĩ đầy tài năng nhưng bạc mệnh.

Friday, 12 February 2021

Quan Vũ có phải vị tướng mạnh nhất của Lưu Bị

Tướng mạnh nhất của Lưu Bị
   
Các bạn ở đây đều biết không ít thì nhiều về Quan Vũ, hay còn gọi là Quan Vân Trường, nhưng ông có phải là vị tướng giỏi nhất của Lưu Bị hay không thì cần phải xem xét lại.
     Tam quốc chí ghi nhận ông từng trấn thủ Kinh Châu trong một thời gian dài, đứng đầu ngũ hổ đại tướng, trí dũng song toàn, võ nghệ tuyệt luân, từng chém đầu các danh tướng Nhan Lương, Văn Xú, Hoa Hùng. Nhưng việc để mất Kinh Châu, hay bị thương khi đấu với Bàng Đức làm cho mọi người đặt dấu hỏi về sức mạnh thật sự của ông.
     Nhiều người thừa nhận ông là 1 tướng solo rất giỏi, không ngán bất cứ mãnh tướng nào, từng đánh lui Hứa Chử, Từ Hoảng, hay chém Nhan Lương, Văn Sú nhưng cách dùng binh thực sự có vấn đề. Ông chưa chiếm được thành trì hay vùng đất nào đáng kể, hay thua trong những lần giao chiến với quân địch, liệu tài năng của ông có hơn được Dực Đức, Mã Siêu.
      Chưa kể tính cách có phần kiêu ngạo, cứng nhắc khiến cho việc quản trị nhân sự không thực sự tốt cũng làm ông bao phen khốn đốn. Liệu Gia Cát Lượng có thực sự muốn dùng ông không?
    Mời các bạn cho ý kiến!

Tuesday, 2 February 2021

Căn gác trọ


    Tôi và thằng bạn cùng thi đỗ đại học một năm lên ăn học tại Hà Nội, nó đỗ đại học Công Đoàn còn tôi học Bách Khoa khoa điện tử. Cuộc sống nơi phồn hoa đô hội khác xa với cảnh nghèo khổ ở quê, dù chân ướt chân ráo nhưng đứa nào cũng háo hức với mong muốn sẽ đổi đời sau cổng trường đại học. Tuy nhiên, những biến cố xảy ra ngay năm thứ nhất đã khiến tất cả đảo lộn bất ngờ.

    Những tháng đầu tiên bỡ ngỡ chúng tôi cùng trọ tại ký túc xá của trường, nhưng sau đó nửa năm, để tránh sự ồn ào nơi ký túc tôi ra thuê phòng trọ tại khu Quỳnh Mai, nơi này rất tiện chỉ đi một đoạn ra đường Lê Thanh Nghị là đến gần trường Bách Khoa, dân cư đông đúc có đầy đủ chợ búa quán xá cho chàng sinh viên năm nhất như tôi. Tuy nhiên khu nhà tôi trọ là 1 dẫy vắng vẻ có ba nhà trọ, có sân rộng và một cây nhãn cổ thụ.

    Hôm đầu tiên đến nhận nhà, chỉ có căn phòng trọ gần cổng là có người ở gồm 2 cô sinh viên, căn thứ hai không ai ở và đến căn thứ ba là phòng của tôi. Khu nhà này tường rêu cũ kỹ chứng tỏ xây đã lâu, nhưng do giá rẻ nên tôi tặc lưỡi thuê tạm. Tôi hỏi ông chủ muốn thuê căn thứ hai thì được bảo rằng căn đó hỏng khóa ông ấy chưa sửa được nên tôi cứ ở căn thứ ba, hơi tiếc vì không được ở gần 2 cô gái xinh xắn nhưng không sao vì sự tự do thoải mái đang xâm chiếm tâm trí tôi.

    Chiều tối hôm đấy đến nhận phòng, cánh cửa gỗ cọt kẹt mở ra là một mùi ẩm mốc xực lên, chắc do lâu không có người ở, dù sao căn phòng tầm 15m2 khá sạch sẽ, lại có gác lửng nhà vệ sinh đầy đủ. Tôi nhanh chóng bầy biện vài món đồ ít ỏi, lau quét sơ qua rồi sang hàng xóm giao lưu.

    Hai cô gái trọ phòng ngoài học năm thứ 2, tức là hơn tôi 1 tuổi, tuy nhiên tôi trông già dặn họ vẫn gọi tôi là bạn xưng tên, họ kể cũng mới dọn về đây 1 tuần, chưa đủ đồ đạc toàn đi ăn ngoài, biết tôi sinh viên năm nhất nên họ rủ tôi nấu ăn chung. Tôi đồng ý khẩn trương vì trong bụng đã thích cô gái tên Linh, dáng người khá hot mà nói chuyện rất duyên, như vậy càng có cớ sang chơi với họ. Hai nàng dẫn tôi ra quán quen ăn cơm tối, rồi đi một vòng khu phố giới thiệu mọi thứ, sau đó cả ba ai về phòng nấy ngủ. Đêm đầu tiên khá yên ả, tôi ngủ ở cái giường cũ một mạch đến sáng, chiều hôm sau đi học về tôi mua thêm ít đồ đạc và chuyển đồ lên trên gác.

    Gác xép khá rộng, không có gì ngoài cái chiếu và tờ lịch bóng đá WC, dán ở bức tường ngăn phòng bên kia. Xuống gọi hai cô em bên cạnh nhờ chuyển ít đồ lên nhưng sực nhớ họ bảo hôm nay về quê. Tôi nhanh chóng thu dọn , tắm rửa rồi nằm kềnh cang thư giãn, chợt nghĩ nhà rộng thế này sao không rủ thằng bạn học bên Công đoàn sang ở chung cho vui, ngắm nghía một hồi phát hiện tờ lịch bóng đá cũ từ năm 2014, nghĩa là cách đây khá lâu. Tôi lại gần bóc tờ lịch ra định bụng mai thay tranh ảnh khác cho vui mắt, bỗng nhìn thấy trên tường là hai vạch sơn màu đỏ đan vào nhau như hình chữ X, nghĩ quái lạ sao người ta lại sơn màu đỏ ở đây nhưng thôi kệ đi ngủ mai tính tiếp.

    Nằm một lúc bất chợt nghe tiếng kêu róc rách tôi giật mình nhỏm dậy , trong ánh đèn ngủ mở ảo tôi căng mắt bốn phía quan sát thấy vách tường chỗ sơn đỏ như đang chảy ra cái gì đó, ngạc nhiên chả lẽ trong tường dò nước tôi mon men bò lại gần phát hiện tuyệt đối đó không phải là nước, nó sền sệt chầm chậm chảy ra, mà đương nhiên cũng không phải là sơn, sơn lâu rồi sao chảy được, nuốt nước bọt trong đầu chợt nghĩ ra một thứ tôi kinh hoàng hét lên :

   - Máu!

    Lập tức bật dậy hét như điên dại thấy mình mẩy mồ hôi ướt đẫm xung quanh tối om, vậy hóa ra mình mơ sao, với tay bật đèn sáng tôi sợ sệt nhìn ra phía góc tường thì thấy nó vẫn như ban tối với hai vạch sơn màu đỏ. Thoáng rùng mình, tôi vơ vội quần áo mở cửa chạy sang phòng bên, đập cửa một hồi nhìn thấy cái khoá ngoài tôi nhanh chóng xách xe lao mất hút, mất ba phút tôi đã ra đến phố, nhìn thấy hàng Game lập tức phi vào, cất xe yên vị rồi mà vẫn thở hổn hển, thấy mạng Halflife đông người tôi ngồi tới sáng.

    Dù có sợ đến mấy sáng ra tôi cũng phải về lấy đồ đi học, rón rén vào phòng lấy tạm sách vở rồi nhanh chóng quay xe đến trường. Giờ học khá uể oải vì cả đêm tôi có ngủ gì đâu, tôi cũng không mong đến tối vì chuyện hôm qua vẫn chưa hoàn hồn, tôi sợ khi về đó, chỉ mong hai cô gái bên cạnh cho ngủ cùng nhưng ai lại thế, tôi không nghĩ bậy bạ nhưng chuyện đó đời nào xảy ra . Cố gắng trụ đến buổi trưa tan học tôi nghĩ ngay đến thằng bạn , sao không nhờ nó sang ngủ cùng mà tiện thể cho nó biết chỗ mình ở luôn, biết đâu vài hôm mình quen nhà lại hết sợ. Nghĩ vậy tôi phi xe ngay sang ĐH Công đoàn, nơi bạn tôi đang trọ học.

   
Căn gác trọ
 
  Tôi cứ nghĩ đơn giản rằng đó là một cơn ác mộng, nhưng đây mới là sự khởi đầu cho những ngày kinh hoàng tiếp theo, mà ngiệt ngã hơn là kéo theo cả thằng bạn thân của tôi dính vào, mời các bạn đón xem… 


  

Monday, 7 December 2020

Vịnh Lan Hạ


Nơi hội tụ của đất trời, màu nước xanh của vịnh, màu trắng của mây, những rặng đá vôi san sát, những bãi tắm đẹp mê hồn ẩn mình sau những góc núi





Làn nước xanh mát của vịnh Lan Hạ và các hòn đảo tuyệt đẹp làm say lòng du khách.

Sunday, 1 November 2020

Vòng tròn quỷ dữ (căn gác trọ p2)

   Tiến thêm năm bước nữa, tôi đứng sát bức tường loang lổ gạch cũ. Từ hôm cả bọn về đây, tôi đã rất tò mò muốn biết đằng sau bức tường dài ngăn cách trang trại mà chúng tôi đang ở với phía bên kia là gì. Lợi dụng lúc Linh, Vân và Mạnh đi câu cá, tôi lang thang thăm thú khắp nơi và quyết định tìm hiểu bí ẩn này...

Sunday, 16 August 2020

6 loại vũ khí khiếp đảm nhất trong truyện kiếm hiệp


6 loại vũ khí khiếp đảm nhất trong truyện kiếm hiệp

       Nếu ai từng xem những tác phẩm kiếm hiệp đều biết các cao thủ thành danh trên giang hồ đều có võ công trác tuyệt hoặc gắn liền với một thứ vũ khí cực kỳ lợi hại . Đôi khi những vũ khí tùy thân đó lại làm nên tên tuổi của họ, gây lên nỗi khiếp đảm cho kẻ thù hoặc là khắc tinh của một số cao thủ khác. Vì thế nó có ý nghĩa quan trọng và trở nên quen thuộc với hầu hết độc giả yêu thích kiếm hiệp, thậm chí chúng ta có thể nhận ra ngay chủ nhân nó là ai nếu theo dõi bảng xếp hạng dưới đây.

6.  Kim Luân vòng - Kim Luân Pháp Vương
Cao thủ nhất đẳng trong Thần điêu đại hiệp sở hữu công lực phi phàm và những chiếc vòng vàng này là vật bất ly thân của ông.. Kim  luân vòng có hình thù kỳ dị, lúc phóng ra có quỹ đạo vô cùng biến ảo kết hợp với nội lực tuyệt đỉnh của Kim Luân pháp vương đã làm cho Cô cô, Dương Quá và những cao thủ hàng đầu bao phen điêu đứng.
6 loại vũ khí khiếp đảm nhất trong truyện kiếm hiệp

5. Huyền Thiết trọng kiếm - Dương quá.
Thanh thần binh cực nặng này được Dương Quá sở hữu một cách tình cờ,  vốn là vũ khí của đệ nhất cao nhân Độc cô cầu bại. Sau khi có được nó, Dương Quá với một tay gần như không có đối thủ trên giang hồ.

4.Loan đao - Ma đao Đinh Bằng.
Loan đao hay còn gọi là Viên nguyệt Loan đao có đường cong kỳ ảo như ánh nguyệt, người luyện nó tạo ra thứ đao pháp mê hoặc chết người, được phát ra với tốc độ không tưởng khiến đối phương chỉ kịp nhìn thấy đao quang đã hồn lìa khỏi xác.
Trên thân đao khắc chữ: " Đêm xuân lầu nhỏ tiếng mưa rơi" là vết tích mối tình bi thảm của Ma đao Đinh Bằng.

3. Đả cẩu bổng.
Đây là vũ khí truyền đời của các bang chủ Cái bang, bình thường cây gậy trúc dài 1,6m chỉ mang tính chất biểu tượng, nhưng những bí ẩn võ học đi theo nó mới làm lên tên tuổi của bang hội lớn nhất trong giang hồ. Có điều, những bang chủ như Hoàng Dung, Tiêu Phong khi hành tẩu lại hay để nó ở nhà, còn thường mang theo nó trong những trận chiến khốc liệt có Hồng Thất Công và Tô Khất Nhi.

2. Thiên đao -Tống Khuyết.
Thanh đao đen tuyền nặng đến trăm cân của Phiệt chủ Tống Phiệt là một bảo bối hãn hữu của võ lâm. Đao khí lạnh thấu xương cùng đao kình như núi đổ đi trước cả ý niệm khiến cho những kẻ đối đầu phút chốc rơi vào tuyệt lộ. Tà vương Thạch Chi Hiên với Bất tử Ấn pháp được coi là thánh chủ của Ma môn từng thốt lên rằng: kẻ duy nhất trên đời hắn không muốn đối đầu là Thiên đao Tống Khuyết.

1. Phi Đao - Lý Tầm Hoan.
Đây là vũ khí gây ám ảnh nhất võ lâm khi chủ nhân của nó là tiểu lý phi đao Lý Tầm Hoan. Không ai có thể nhìn thấy phi đao phóng ra như thế nào, vì những kẻ nhìn thấy đều đã chết, trong vô số kẻ nằm xuống có Thanh Ma Y Khốc và tác giả Binh khí Phổ Bá Hiểu Sinh. Thứ vũ khí được coi là " lệ bất hư phát"  này chỉ là con dao nhỏ dài chừng 10 phân, trong suốt cuộc đời đau khổ của mình, Lý Thám Hoa luôn đem theo nó để chạm khắc những con búp bê gỗ mang hình dáng người vợ cũ: Lâm Thi Âm.

6 loại vũ khí khiếp đảm nhất trong truyện kiếm hiệp










Friday, 14 August 2020

Quang Trung - Người khiến Càn Long và quân Thái khiếp sợ



     Năm 1788, Đại Thanh trong thời kỳ cực thịnh. Nhân việc vua Lê Chiêu Thống sang cầu viện, Càn Long cử tổng đốc lưỡng Quảng Tôn Sĩ Nghị cùng Đô đốc Hứa Thế Hanh, và hai Tổng binh Trương Triều Long, Thượng Duy Thăng  đem 30 vạn đại quân chia ba đường vào đánh nước ta.
     Khi đó tình hình trong nước Đại Việt vô cùng rối ren, vua Lê Chiêu Thống muốn diệt nhà Trịnh nhưng cũng không thích quân Tây Sơn kéo về thành đô. Quân Trịnh vừa thua quân Tây Sơn nhưng các tàn tướng và các thế lực cát cứ vẫn còn rất mạnh. Vua Lê kết hợp với tướng Nguyễn Hữu Chỉnh trừ được tàn dư họ Trịnh thì sau đó Nguyễn Hữu Chỉnh lại lộng hành. Chỉnh vừa đánh họ Trịnh vừa chống Tây Sơn được một thời gian cũng tử trận. Lê Chiêu Thống cùng đường sang nhà Thanh cầu viện . Khi đó ở đàng trong, vua Gia Long tuy mới thua nhưng cũng nhăm nhe cầu viện quân Xiêm để chiếm lại Gia Định hòng khôi phục thế lực.
     Nhà Tây Sơn thì chia hai, Bắc Bình vương Nguyễn Huệ đóng ở Phú Xuân, còn Tây  Sơn Vương Nguyễn Nhạc đóng quân  Gia Định cũng hay bất hòa với ông em.
     30 vạn quân Thanh tiến như chẻ tre, các phòng tuyến biên giới tan vỡ. Hai tướng Ngô Văn Sở, Phan Văn Lân thấy vậy vừa đánh vừa rút, vờ xin hoãn binh với Tôn Sĩ Nghị, hai tướng chặn bến đò Xương Giang rồi bí mật đưa 10 ngàn tinh binh từ Thăng Long ra tập kích quân Thanh. Nhưng quân nhà Thanh vừa đông vừa có súng hỏa sang, cung tên hai phía bắn ra như mưa khiến quân ta chết rất nhiều. Hai tướng Tây Sơn đại bại bỏ thành Thăng long, Ngô Văn Sở rút về cố thủ Ninh Bình, cấp báo cho Bắc Bình Vương Nguyễn Huệ, còn  Phan Văn Lân chặt cầu qua sông, dùng đại bác bọc hậu vừa đánh vừa rút trên sông Cầu.
    Trong một thời gian ngắn, Tôn Sĩ Nghĩ và các cánh quân đã chiếm đóng thành Thăng Long. Nghị lập các đồn trại từ Thường Tín đến Hà Nam để tăng cường phòng thủ, ổn định tình hình chuẩn bị kéo quân về phía nam. Lê Chiêu Thống cũng từ Kinh Bắc theo về kinh thành, bắt đầu truy lùng diệt trừ những người theo Tây Sơn...

     

Thursday, 6 August 2020

Lời hứa bằng lăng

Ký ức là thứ không phải ai cũng muốn tìm, nhưng nó luôn hiện hữu
Thời gian trôi qua khiến mọi thứ đổi thay, bản thân mỗi người cũng đổi thay. Thế nhưng có những thứ dù trải qua bao nhiêu năm tháng thì chúng vẫn nằm nguyên chỗ cũ.
....
***
Nhắc đến chiến tranh, chúng ta sẽ nhớ ngay đến bom đạn, nhớ ngay đến những gì tàn khốc nhất, cay đắng nhất. Thế nhưng cũng chính từ trong khói lửa chiến tranh đã hình thành nên những mối tình đẹp nhất, keo sơn, bền chặt nhất. Đó là tình yêu giữa những người nam nữ dù chỉ biết nhau qua lời kể, qua những bức hình đen trắng; là tình thân đối với những người lính can trường và những người dân chất phác; là tình đồng đội tri kỉ mà cho tới mấy chục năm sau khi nhắm mắt xuôi tay vẫn nhớ về. Những sợi dây tình nghĩa từ thời còn "súng bên súng đầu sát bên đầu" thường là những sợi dây bền chặt nhất. Bởi họ từng cùng nhau vào sinh ra tử, từng cùng nhau trải qua tất cả những khó khăn, gian khổ và kể cả những giây phút hạnh phúc hiếm hoi. Tôi từng nghe mẹ tôi kể, trong những ngày kháng chiến gian khổ ấy, chính tình bạn, tình yêu khiến cuộc sống của những người chiến sĩ trở nên thi vị. Họ ở bên nhau một cách giản đơn, chẳng cần những thứ vật chất tầm thường. Tôi và em may mắn được sinh ra trong thời bình, khi mà súng đạn đã ngừng gầm gào, khi mà những chiếc B52 chỉ còn là dĩ vãng. Có lẽ chính vì vậy mà chúng ta lãng quên nhau...
- Này, mang cái gánh đi thì mới mang nước về được chứ.
- Thì đem từng xô thôi, giếng xa vậy mà.
- Thế mày tính đem đến bao giờ, ra đó múc cho đầy đi rồi kêu ba tao ra gánh.

Friday, 31 July 2020

Sương lạnh đường dài


Phần 1
Giữa cái lạnh của đêm đông làm cho tôi ôm vô lăng lái xe mà vẫn cảm nhận đc cái lạnh buốt da thịt ở ngoài trời, tôi chở 35 tấn sắt từ Hải Dương lên Lai Châu hôm nay lại đi một mình vì ông anh lái cùng nghỉ vẫn chưa lên. Nghĩ tới đường xa và leo đèo sapa đã thấy oải người mà lạ cái cảm giác hôm nay cứ thấy bất an mãi mà ko thể lý giải nổi, Tôi dừng xe để buột lại dây bạt và xuống hút một điếu thuốc cho tỉnh người cái lạnh của mùa đông và cung đường cao tốc Nội Bài – Lào Cai thoáng mà gió thổi buốt cả da thịt. bỗng nghe một tiếng chó rên ăng ẳng đâu đây Tôi ngó xung quanh thì thấy bên kia đường có một chú chó đang lết giữa đường giai phan cach, thầm nghĩ chắc lại bị xe nào chèn vào đây chạy ra đúng là một chú chó màu đen nặng tầm 6-8kg một chân sau đã bị què rơm rớm máu. Tôi bế rồi mang vào vệ đường cạnh xe mồm nói thầm ” sao mày chạy ra đây làm gì may là còn chưa nát bét đây ” đặt con chó xuống cũng ko biết làm gì hơn vi để giữa đường xe đi ko phanh kịp, quay sang buột tiếp dây bạt thì có tiếng người nói ” Làm gì đấy ” theo phản xạ Tôi xoay người lại luôn nhưng ko một ai cả. Thầm nghĩ chắc mình nghe nhầm, buột dây xong tôi quay lại nói với con chó ” mày ở đây đi chắc mai chủ sẽ đi tìm mày thôi ” và lên xe nổ máy đi tiếp con đường cao tốc này có hai chiều cách mấy trăm km mới có trạm dừng nghỉ lại them thưa nhà dân giữa đêm khuya này tôi cảm thấy con đường như dai vô tận. Tôi một người con trai ở cái tuổi 28 này mới năm ngoái thôi giờ này chắc đang nhún nhảy và ôm gái trong bar Marquee Club rồi, đúng là đâu ai biết đc chữ ngờ cũng vì ham chơi bóng bánh nên tôi đã thua sạch mất cả con CX5 nữa, bố mẹ thì phải bán cả nhà ở Thanh Xuân đi trả nợ cho Tôi nữa. Giờ thì phải chuyển lên Tuyên Quang quê ngoại mà ở, đang suy nghĩ miên man thì xe lịm dần mà chết máy vội xoay lái xe vào vệ đường khi xe còn đang có đà chạy, Tôi lo lắng bước xuống xe vì cái đoạn km136 cao tốc này vắng ko có nhà dân. Đi một vòng xung quanh xe ngó xem có bị thủng lốp hay bó phanh gì ko mà lại lịm máy đc, chửi thầm mẹ cái con đầu kéo Howo A7 này công ty mới mua đc 3 tháng mà hỏng máy sao đc. Đứng kiểm tra xe đc tầm 15p gì đó Tôi lên xe đề thử thì máy lại nổ bình thường vào số lại đi thì vẫn chạy bon bon. Rút con ip 5 cùi ra bấm số gọi điện cho thằng Trường đồng nghiệp nó cũng hay chạy cùng tuyến đường này nhưng khác công ty. Nó vừa nghe máy Tôi đã nói oang oang : đéo hiểu sao xe tao đang đi lại bị lịm chết máy liệu xe có bị hỏng gì ko mày… thì đc sự im lặng lạ lùng Aloo…Aloo… Vẫn cứ im lặng mặc dù đồng hồ vẫn báo cuộc gọi kết nối . Bực mình buông dt xuống nghĩ chắc lại hỏng mất rồi, Sợ xe hỏng Tôi giảm tốc độ 65km/h nhìn đồng hồ cũng đã 11h30 rồi. Vì là đường cao tốc nên rất hạn chế đèn cao áp đúng là trời mùa đông tối đen như mực thi thoảng có den sáng cua xe chạy ngược chiều, hôm nay là đầu tuần nên người ta đi chơi sapa ít lượng xe đi cũng ít đi nhiều. đi đc tầm 40 km là đồng bằng rộng mênh mông tiếng gió thổi vù vù vào kính xe…..xe lướt nhanh trên đường chập chờn xa xa thoáng thấy trạm thu phí km 235 cao tốc, hết con đường cao tốc Nội Bài – Lào Cai là đến đoạn đường đèo sapa nổi tiếng và cũng là đoạn đường khiến tôi lo lắng. Dừng xe bên đường Tôi vào một quán ăn đêm gọi một bát phở bò đập 2 quả trứng lộn món ưa thích của Tôi
cô chủ quán nhìn Tôi nói :
Trai trường lái có khác hào hoa lắm đây
Tôi mỉm cười nói trêu : nhà cô có con gái ko cho cháu làm rể đi đang muốn lấy vợ đây ạ. Bưng bát phở nóng hổi đến
cô nói giọng trách móc : đúng là trai lái xe lăng nhăng đi đâu cũng muốn có vợ, có rồi muốn nữa hả sao ko gọi nó xuống ăn cùng để ngồi trên xe kia.

Saturday, 20 October 2018

Phụ kiện - Bạn sẽ cần

1. Túi Đeo Chéo Praza DCTK097 (31 x 20 cm)

   Giá:  79.000 ₫


Giao hàng toàn quốc (phí ship 30k-50k), Bấm đặt hàng (đủ các size) ĐẶT HÀNG

2. Túi Đeo Chéo EMI BE82 (36 x 7 cm)

 Giá: 135.000 ₫
Giao hàng toàn quốc (phí ship 30k-50k), Bấm đặt hàng (đủ các size) ĐẶT HÀNG

3. Vòng tay đá San Hô đỏ thiên nhiên

       Giá: 169.000 ₫

Giao hàng toàn quốc (phí ship 30k-50k), Bấm đặt hàng  ĐẶT HÀNG

4. Vòng tay đá Sa Thạch thời trang

       Giá: 179.000 ₫

Giao hàng toàn quốc (phí ship 30k-50k), Bấm đặt hàng  ĐẶT HÀNG

5. Vòng Tay Charm Floral Tatiana VH2206 - Xanh

       Giá: 158.000 ₫
Giao hàng toàn quốc (phí ship 30k-50k), Bấm đặt hàng  ĐẶT HÀNG